CHÀO MỪNG QUÝ VỊ ĐÃ GHÉ THĂM TRANG NHÀ. CHÚC QUÝ VỊ AN VUI VỚI PHÁP BẢO CAO QUÝ !


Tôi vẫn còn mẹ

 Chiều nay, khi đang ngồi dưới sân Tịnh xá Trung Tâm đợi đến giờ lên chánh điện tụng kinh, tôi nhận được điện thoại của đứa em trai báo rằng mẹ tôi đang sốt siêu vi mấy ngày liền. Tôi gặn hỏi lại xác nhận rồi gọi điện ngay về cho mẹ. Bên kia đầu giây giọng mẹ ngột ngạt: “Không sao đâu con, cả xóm mình ai cũng sốt rồi lại khỏi”. Tôi nói: “Mẹ không được chủ quan, phải khám và truyền nước thì mới khỏi được”. Mẹ tôi ậm ừ: “Thì nếu mai không bớt mẹ sẽ đi truyền nước vậy”. Vẫn là câu nói trấn an con. Tôi biết mẹ đang chịu đựng chỉ vì sợ con lo lắng. Trong không khí tĩnh lặng, tôi nghẹn ngào, miên man khi nhớ về sự hi sinh của mẹ, và bao nhiêu lỗi lầm tôi đã tạo mà chưa một lần đến trước mẹ để nói lời hối lỗi ăn năn.

Cuộc đời mẹ tôi gắn liền với bao nỗi khổ cực cho đến tận bây giờ. Tôi nghe ngoại kể ngày mẹ lấy bố, cả hai gia đình nội ngoại đều là những người dân di cư từ miền Bắc vào miền Đông Nam Bộ theo chính sách kinh tế mới nên rất nghèo, đám cưới bố mẹ không có được một tấm hình làm kỉ niệm.

Ngày ấy, nhà tôi sống nơi rừng rú cây cối bao quanh mà người ta hay gọi là chốn rừng thiêng nước độc. Mỗi khi chiều tối là bao nhiêu âm thanh vang vọng đến não nề: tiếng dế râm ran, tiếng muỗi vo ve, tiếng kêu của cú mèo, bìm bịp, tu hú và những bầy chim đi tìm mồi về réo rắt gọi đàn. Ngày ấy, kí sinh trùng sốt rét là mối nguy hiểm cho toàn bộ người dân trong vùng và nó cứ đeo bám mẹ tôi, để thỉnh thoảng lại chờ cơ hội để bộc phát.

Mẹ sinh các em tôi ra, chúng tôi lớn lên và chứng kiến bao lần mẹ nằm run bần bật trong hai cái chăn quấn chặt, nhưng vẫn không thể nào hết rét vì cái rét của căn bệnh này là nó từ trong ruột rét ra. Cứ thế, những cơn sốt rét hành hạ mẹ từ năm này sang năm khác. Mẹ vẫn sống với nó như người ta sống chung với lũ. Hết sốt, mẹ lại cùng bố tôi ra vườn đổ đất, trồng tiêu, vào sâu trong rừng chặt le, lồ ô, thồ cây về làm nọc. Tuy nghèo khó nhưng chị em tôi không phải lao động từ nhỏ như bao đứa trẻ khác trong xóm. Việc học hành của chúng tôi luôn là ưu tiên số một. Mẹ không để cho chúng tôi phải chịu thiệt thòi, thiếu thốn. Tiền học, tiền sách vở cho chúng tôi, có khi mẹ phải chạy đi vay mượn.

Ngày tháng chúng tôi lớn khôn, học hành gắn liền với bao nỗi cực nhọc của mẹ. Bao nhiêu năm chúng tôi đi học là bấy nhiêu năm mẹ dậy từ bốn giờ sáng để chăn bầy heo, đàn gà, nấu nồi cơm và giặt đống áo quần cho cả nhà. Mẹ phải tranh thủ như vậy thì mới kịp sáng ra còn đi làm và con cái có cơm ăn đi học sớm. Chúng tôi đến trường lúc nào áo quần cũng thật thẳng, thật sạch. Vậy mà, sự vô tâm, bất hiếu của chúng tôi đã làm cho lòng mẹ đau đớn, ngậm ngùi. Khi lên cấp ba, bắt đầu biết điệu đà, cả tôi và em gái mình đã từng về nói với mẹ bằng thái độ trách móc rằng ở lớp mới, nhà các bạn đều rất giàu, mặc áo quần rất model chứ không quê mùa như mình. Những lúc ấy, mẹ chỉ biết im lặng mà cúi đầu buồn tủi.

Ngày tôi xa nhà, mẹ đưa tôi đi. Khi đến Sài Gòn, cái cảnh bến xe chiều mưa xối xả khiến tôi buồn da diết. Tôi cố kiềm nước mắt vì mẹ đang bên cạnh và truyền hơi ấm cho tôi.

Thế nhưng chẳng bao lâu, chính sự yếu đuối, cô đơn của một đứa con gái xa quê đã đưa tôi đến những việc làm có lỗi với mẹ, với gia đình. Nơi quê nhà mẹ khắc khoải nhớ mong và hi vọng, thì tôi lại bước vào một tình yêu gian dối, để rồi bị bỏ rơi trong đau khổ tột cùng. Đêm đêm tôi nằm khóc vì trống vắng bóng ai đó, thì mẹ cũng đau đáu canh thâu, nuốt dòng nước mắt nhớ thương tôi. Những cơn mưa mẹ khoác chiếc áo tơi mỏng manh trong giá lạnh để vun cho luống tiêu không bị ngập úng, thì tôi lại lang thang dưới những con đường, tìm lại chút kỉ niệm của cuộc tình đã mất. Những đồng được chắt chiu từ sự khó nhọc của mẹ và cả gia đình thì tôi lại tiêu xài nó một cách vô ích và tội lỗi. Tôi lơ là việc học hành và kết quả học kì đó, điểm số của tôi sa sút. Một hôm, mẹ gọi điện hỏi: “Nhà trường mới gửi phiếu điểm về, sao điểm thấp vậy con?”. Tôi biện cớ trong giọng điệu lạnh lùng rằng mình bị bệnh nên làm bài thi không được tốt. Mẹ chỉ im lặng. Lúc đó, trái tim mẹ đau nhói vì tôi, còn trái tim tôi lại đang mù quáng chỉ còn biết nhớ mong đến người con trai đã bỏ rơi mình.

“Có những bàn chân đã giẫm xuống trái tim ta độc ác
Mà vẫn cứ đêm về thao thức làm thơ
Ta quên mất thềm xưa dáng mẹ ngồi chờ
Giọt nước mắt già nua không ứa nổi
Ta mê mải trên bàn chân rong ruổi
Mắt mẹ già thầm lặng dõi sau lưng”(*)

Tuổi mẹ giờ đây đã bắt đầu vào bóng xế. Cuộc sống cũng không còn quá khó khăn, căn nhà tranh liêu xiêu gió hắt, mưa dột năm xưa đã được thay bằng ngôi nhà kiên cố, nhưng lòng mẹ vẫn cô đơn, trống vắng vì thiếu bóng những đứa con. Vậy mà khi có ai đó hỏi thăm, mẹ đã kể cho họ nghe về chúng tôi với niềm tự hào khôn xiết.

Tôi ra trường và bước vào đời đi làm việc, gặp bao nhiêu biến cố, chênh vênh như lời tiên đoán của mẹ ngày nào. Con đường tôi đi ngày càng xa xôi thì vòng tay mẹ lại dần dần ngắn lại. Tôi thương yêu mẹ nhưng cái tình thương ấy có lẽ không thấm vào đâu so với lòng mẹ bao la, và những gì mẹ giành cho chúng tôi trên cõi đời này. Để rồi vẫn bao lần tôi vô tâm lãng quên mình đang có mẹ.

Hôm nay, trong cái không khí của mùa Vu Lan đang về, giữa tiếng chuông chùa ngân nga đổ, thời công phu tụng kinh tối, tôi đến quỳ trước đấng Từ Bi sám hối tội lỗi và nguyện cầu cho cha mẹ và những người thân yêu luôn được bình an. Tôi cầu nguyện cho mình và cả những người con vong bội sẽ quay trở về bên mái nhà xưa, nơi đó có bóng dáng mẹ hiền đang mỏi mắt chờ trông trong hiu quạnh. Để một ngày kia chúng ta không phải hát lên khúc hát mình mất mẹ thật rồi.

Mẹ vẫn ngồi đan một nỗi buồn
Bên đời gió tạt với mưa tuôn
Con đi góp lá nghìn phương lại
Đốt lửa cho đời tan khói sương (**)

Cầu mong cho tất cả những ai còn có mẹ trên đời sẽ không bao giờ phải nói với mẹ mình lời hối lỗi muộn màng.

(*):Mẹ - thơ Đỗ Trung Quân

(**): Đổi cả thiên thu tiếng mẹ cười – thơ Trần Trung Đạo.

    Chia sẻ với thân hữu:
    In bài viết: