CHÀO MỪNG QUÝ VỊ ĐÃ GHÉ THĂM TRANG NHÀ. CHÚC QUÝ VỊ AN VUI VỚI PHÁP BẢO CAO QUÝ !

Vu Lan



Trở lại Vu lan mùa hiếu hạnh

No Picture

Vu Lan về chợt nhớ lắm người ơi

Những năm tháng bên đời còn Cha Mẹ

Làm anh cả nhưng tuổi đời rất bé

Những vui buồn đều san sẻ đói no

Lúc lâm chung chỉ một chút dặn dò

Mình là lớn phải lo cho em nhỏ



Nhớ mãi lúc Cha đi

No Picture

Hồng, Yến, Lĩnh, Vui, Vẻ, Vang tới vội

Ngồi lắng nghe Cha trăn trối ngẹn ngào

Lệ tuôn rơi bởi trong dạ thét gào

Từng con sóng ùa vào tim nghẹt thở



Đời giả tạm

No Picture

Đời giả tạm Vu lan nhớ mẹ

Nhớ ngày nào mẹ tiễn bước con đi

Lời căn dặn những gì còn lưu giữ

Dù gian khó từng nẻo đường viễn xứ



Nghĩa Mẹ

No Picture

MẸ là tât cả trong con

NHƯ đèn chiếu rọi lối mòn tuổi thơ

ĐỨC lành luôn hiện bất ngờ

PHẬT tâm vẫn mãi ở nơi cõi lòng



Mẹ tôi

No Picture

Tôi nhớ mãi về những năm tháng ấy

Mẹ tảo tần nuôi dạy cả đàn con

Chẳng nghỉ ngơi thân thể ốm gầy mòn

Nơi xứ Huế cuộc sống còn vất vả



Ngày của Mẹ

No Picture

Đêm đông giá lạnh sinh con

Đốt thêm đống lửa và còn hát ru

Sáng còn ướt đậm sương mù

Ra vườn hái nắm lá mơ mang về



Giới thiệu bài Kinh Hiếu dưỡng trong Kinh Tạp A-hàm quyển 4

No Picture

Cảm xúc về công ơn cha mẹ trong mỗi con người luôn dồi dào và da diết vì cội nguồn tâm linh của chúng ta luôn được bắt nguồn từ cha mẹ. Cả cuộc đời mình, cha mẹ đã dốc hết tâm lực, trí lực và sức lực để nuôi dạy con cái nên người, cũng như hết lòng chăm lo cho đời sống vật chất và tinh thần đạo đức của con. Thời gian con cái trưởng thành cũng là lúc mẹ cha mỏi mòn vì tuổi già sức yếu. Do đó, bổn phận làm con chúng ta phải luôn cảm nhận công ơn cha mẹ để báo hiếu một cách trọn lành cho phải đạo.



Có khi tôi lén Phật tìm về quá khứ…

No Picture

Tôi thì chưa tu được gì với cái anh nhi hạnh ấy. Nhưng, tôi so tuổi thơ tôi với hiện tại để làm một phép so sánh. Để thấy mình đã thay đổi như thế nào. Để thấu rõ hơn những nguyên nhân gì, những điều kiện nào đã làm bản thân đánh mất cái sự hồn nhiên trẻ thơ đó.



Khúc hát mười năm

No Picture

Mười năm ấp ủ tình thâm

Mười năm mật ngọt hương trầm ướp thơ

Mười năm mẹ hát ầu ơ…

Con ơi, con hỡi, bơ vơ kiếp sầu!



Tô bánh canh của mẹ

No Picture

Bên ngoài, mưa từ tối qua vẫn rả rích chưa dứt, nước từ mái hiên đổ xuống giọt ngắn giọt dài. Câu trả lời của em tập sự khiến lòng tôi bâng khuâng nhớ về những ngày mưa thuở nhỏ. Cái thời còn bên mẹ, hễ trời mưa dầm là có tô bánh canh nóng mẹ nấu, làm ấm lòng con trẻ những ngày mưa.